Chapter 03: Chapter 3 Tại Sao
CHƯƠNG 3: TẠI SAO
Ba tuần.
Sōma lật tấm ván gỗ lên trước khi trời sáng hẳn, nhìn danh sách ký hiệu nguệch ngoạc dưới ánh lửa yếu từ bếp than còn sót lại, và bắt đầu đánh giá.
Không phải theo cảm xúc. Theo data.
Kỹ thuật bước chân — ổn định. Hắn biết điều này vì ba ngày trước hắn đã thử đi qua cầu trong khi đầu óc đang nghĩ về thứ hoàn toàn khác — và vẫn không tạo ra tiếng động. Khi kỹ năng không cần sự chú ý có ý thức để hoạt động, nó đã chuyển vào cơ bắp. Đó là ngưỡng Kenji nhắm tới từ đầu.
Trọng tâm thấp — đang tiến triển. Chưa tự nhiên — hắn vẫn phải nhắc bản thân mỗi khi bắt đầu di chuyển. Nhưng thời gian duy trì tư thế đúng đã tăng từ vài phút lên gần nửa giờ trước khi cơ đùi bắt đầu phản đối.
Tầm nhìn ngoại vi — khó đánh giá hơn. Không có cách kiểm tra khách quan nếu không có người khác để so sánh. Hắn để câu hỏi đó vào cột ba.
Hắn lật ván gỗ lại và đứng dậy.
---
Buổi sáng hắn đi dọc theo những địa hình khác nhau quanh làng và tự đặt câu hỏi.
Không phải câu hỏi về kỹ thuật nào hoạt động — mà câu hỏi về tại sao. Tại sao ninja di chuyển theo cách đó thay vì cách khác? Tại sao không dùng đèn lồng vào ban đêm như người thường? Tại sao chọn chậm thay vì nhanh?
Kenji nhìn từng địa hình và đặt bài toán: nếu tôi cần di chuyển qua đây mà không bị phát hiện, solution space trông như thế nào?
Đường đất: âm thanh chủ yếu từ bước chân và cọ xát quần áo. Giải pháp: kiểm soát lực tác động và hạn chế chuyển động không cần thiết. Chi phí: tốc độ giảm đáng kể.
Rừng thưa: nhánh cây và lá khô. Giải pháp: chọn đường đi trước, test từng bước, tránh chuyển động nhanh. Chi phí: cần biết địa hình trước, không phù hợp tình huống khẩn cấp.
Mái nhà tranh thấp: cấu trúc không đều, điểm bám không thể đoán. Đây là loại địa hình hắn chưa thử.
Hắn nhìn nhà kho bỏ hoang ở rìa làng — mái thấp, không có người qua lại.
---
Lần đầu tiên hắn thử áp dụng lý thuyết vào mái nhà, kết quả không như hắn tính.
Tường đất nện cao khoảng hai mét. Hắn đã tính toán điểm bám — góc ma sát giữa bàn tay trần và đất nện ép, lực kéo cần thiết so với trọng lượng cơ thể, ba điểm tiếp xúc tối thiểu để duy trì ổn định.
Lý thuyết đúng. Thực tế sai ở chỗ khác.
Hắn leo được lên đến hai phần ba tường thì cẳng tay bắt đầu run. Không phải do lực không đủ — do thời gian duy trì lực. Cơ bắp hắn chưa được xây dựng cho loại co kéo tĩnh kéo dài này. Hắn trượt xuống, cả tay rách nhẹ vào tường, và ngồi xuống đất.
Nhìn bàn tay. Nhìn lên tường.
Không phải lỗi tính toán. Lỗi dữ liệu đầu vào — hắn đã dùng thông số cơ thể người lớn thay vì cơ thể tám tuổi chưa luyện tập. Mô hình đúng, thông số sai.
Hắn điều chỉnh. Tính lại. Lần này với cơ thể thật sự của mình.
Lần thứ hai hắn leo chậm hơn, dừng lại nhiều hơn, không cố dùng lực tĩnh quá ba giây liên tục. Lên đến đỉnh tường trong sáu lần dừng.
Không đẹp. Nhưng lên được.
Hắn ngồi trên đỉnh tường nhìn xuống và ghi nhận lạnh: lý thuyết hoạt động khi thông số đúng. Cần học cơ thể này trước khi áp công thức.
---
Chiều hôm đó hắn mở rộng phạm vi quan sát.
Không phải trong làng — ra phía rìa làng, chỗ đồng ruộng tiếp giáp với dải rừng thưa phía đông. Hắn đã thấy người đàn ông di chuyển theo hướng đó hôm qua. Hôm nay hắn muốn xem địa hình.
Rừng thưa và im. Không có dấu vết rõ ràng của người qua lại — nhưng Kenji đã dành ba năm làm việc với kiểm tra kết cấu vật liệu, và nhìn vào rừng với con mắt đó cho thấy những thứ khác.
Cành cây thấp ở một số vị trí bị bẻ theo góc không tự nhiên — không phải gió, gió không bẻ cành theo hướng đó. Đất gần một gốc cây to phẳng hơn xung quanh — bị nén bởi trọng lượng lặp lại. Cỏ ở rìa rừng mọc thưa hơn ở một số điểm — bị giẫm lên thường xuyên.
Có người sống hoặc hoạt động thường xuyên trong rừng này.
Sōma đứng ở rìa, không bước vào.
Hắn không biết người đó là ai. Không biết người đó có nguy hiểm không. Và hắn đủ tỉnh táo để biết rằng đứa trẻ tám tuổi con nhà nông dân đột nhiên tiếp cận người lạ trong rừng là bài toán xác suất tệ.
Hắn ghi nhận vị trí. Quay về làng.
---
Tối đó hắn cập nhật danh sách.
Cột một thêm: leo tường đất nện — thực hiện được với điều chỉnh thông số. Cột hai thêm: phân tích địa hình forensic — dấu vết người qua lại có thể đọc từ thực vật và đất. Cột ba thêm: người trong rừng phía đông — chưa đủ thông tin để đánh giá.
Và một dòng khác vào cột ba, dòng hắn đã biết từ đầu nhưng tránh viết ra: thực chiến. Phản xạ dưới áp lực. Va chạm thật với người thật đang cố gây hại thật.
Hắn không thể tự học điều đó.
Không phải vấn đề lý thuyết — lý thuyết hắn có. Vấn đề là cơ thể. Phản xạ không đến từ hiểu biết. Đến từ lặp lại dưới áp lực thật. Hắn có thể mô hình hóa đúng cách một người phản ứng với tấn công bất ngờ, nhưng mô hình không huấn luyện được tủy sống.
Và hắn không có ai để tạo ra va chạm thật đó.
Cha ngủ đều ở góc phòng bên kia, nhịp thở chậm và ổn định của người quen với mệt mỏi.
Sōma nhìn lên trần nhà và để đầu óc tự sắp xếp lại những gì hôm nay đã học — không phải để giải quyết thêm, mà để ổn định.
Ngày mai quay lại nhà kho. Thử lại với bề mặt khác.
Tuần tới — có thể thử tiếp cận rìa rừng. Không vào. Chỉ quan sát từ xa thêm.
Câu hỏi thực chiến — chưa có hướng giải. Để đó.
Hắn nhắm mắt.
Không có gì lớn lao hơn thế.
— Hết Chương 3 —