Chapter 04: Chapter 4 - Test
CHƯƠNG 1: HAI TẦNG KÝ ỨC
Mặt đất lạnh.
Đó là thứ đầu tiên Sōma cảm nhận được — không phải đau, không phải tiếng động, mà là cái lạnh ẩm ướt của bùn ruộng đang thấm qua má trái. Mùi tanh của đất sét pha rơm mục. Đâu đó phía sau, tiếng cười của đám trẻ con đang nhạt dần theo bước chân rời đi.
Hắn không cố ngồi dậy ngay.
Nằm im. Thở. Đếm.
Môi trái rách — hắn biết vì có mùi sắt. Xương gò má đau theo từng nhịp tim nhưng không có cảm giác gãy. Cổ tay phải trầy khi chống xuống đất lúc ngã. Không có gì nghiêm trọng. Đám con nhà Fujiwara đánh đau nhưng không đánh để gãy xương — chúng chỉ muốn thấy hắn nằm xuống.
Chúng đã thấy.
Sōma nhắm mắt lại và để cơn đau tự sắp xếp theo thứ tự. Đây là thói quen — không hẳn là thói quen của một đứa trẻ tám tuổi, nhưng hắn không nghĩ về điều đó. Chưa.
Nắng chiều nghiêng qua bờ ruộng, ấm lên gáy hắn. Tiếng ếch đâu đó trong đám lúa. Tiếng người lớn làm việc xa xa — đều đặn, không ngừng nghỉ, như nhịp thở của cả cái làng này.
Hắn cố ngồi dậy.
Và thế giới vỡ ra.
---
Không phải đau. Không phải chóng mặt.
Là ký ức.
Ập vào không báo trước — như ai đó lật ngược một cái bình đầy nước. Mùi cà phê. Không phải mùi cà phê rang từ hạt thô mà người làng thỉnh thoảng pha — mà là mùi cà phê máy, đắng và nhân tạo, mùi của văn phòng điều hòa không khí và ánh đèn huỳnh quang. Tiếng máy tính. Tiếng bàn phím. Giọng ai đó gọi tên—
Nishimura-san, báo cáo ứng suất vật liệu gửi chưa?
Kenji Nishimura. Ba mươi lăm tuổi. Kỹ sư cơ học, chuyên ngành biomechanics và vật liệu học, công ty thiết bị y tế tầm trung ở Osaka. Độc thân. Căn hộ một phòng ngủ, tầng bảy, view nhìn ra bãi đậu xe.
Đã chết.
Hắn nhớ điều đó rõ hơn bất cứ thứ gì khác — không phải vì cái chết dramatic, mà vì nó không dramatic. Giàn giáo công trình bên cạnh tòa nhà. Một thanh sắt rơi xuống. Góc độ sai. Kenji đang đi bộ về phía ga tàu điện ngầm, tai nghe đang phát podcast về cơ học lưu chất, và rồi—
Không có gì nữa.
Cho đến bây giờ.
Sōma ngồi im ở bờ ruộng, hai tay chống xuống bùn, và để làn sóng ký ức tự vỡ ra theo tốc độ của chúng. Không cố ngăn. Không cố kéo. Chỉ ngồi và nhận — như nhận dữ liệu từ một thiết bị đo đang upload chậm.
Khuôn mặt đồng nghiệp. Tên thì nhớ, mặt thì mờ dần. Màn hình máy tính với bảng tính ứng suất. Căn bếp nhỏ buổi sáng Chủ nhật. Mùi dầu gội đầu của ai đó hắn từng thích nhưng không bao giờ nói.
Và ký ức về buổi chiều vừa rồi.
Đám con nhà Fujiwara — ba đứa, lớn hơn Sōma hai đến bốn tuổi — đã chặn hắn trên đường về từ ruộng. Không cần lý do đặc biệt. Con nhà samurai đánh con nhà nông dân như người lớn đá hòn sỏi trên đường — vì chúng ở đó và vì không ai ngăn. Sōma đã không chạy. Không phải vì dũng cảm — mà vì kinh nghiệm cho biết chạy sẽ làm chúng thích thú hơn và đuổi theo.
Nằm xuống nhanh hơn. Đợi chúng chán. Đứng dậy sau.
Đó là chiến lược tối ưu của Tsuchiya Sōma tám tuổi.
Kenji nhìn ký ức đó và cảm thấy thứ gì đó khó chịu hơn đau vật lý. Không phải tức giận — mà là sự nhận ra lạnh lùng: đứa trẻ này đã học được rằng nằm xuống là lựa chọn hợp lý. Và điều đó được hắn coi là bình thường.
---
Tiếng vó ngựa.
Sōma ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Một samurai đang đi qua con đường đất cách bờ ruộng khoảng mười bước — một mình, không có tùy tùng. Giáp nhẹ, kiếm đeo bên hông trái. Ngựa đi bước một, chậm rãi. Người đàn ông trên ngựa đang quét mắt qua cánh đồng theo kiểu của người quen nhìn mà không thực sự thấy.
Xung quanh Sōma, hai người nông dân đang làm việc gần đó cúi đầu ngay lập tức — phản xạ, không suy nghĩ. Đầu cúi thấp, mắt nhìn xuống đất, tay vẫn cầm công cụ.
Sōma không cúi ngay.
Không phải vì phản kháng. Mà vì Kenji đang nhìn.
Trọng tâm cao do ngồi yên trên ngựa — phản ứng với mối nguy bên dưới sẽ chậm hơn người đứng ít nhất nửa giây do cần điều chỉnh thăng bằng. Kiếm đeo bên trái — thuận tay phải, rút kiếm cần xoay người. Đang quét mắt từ phải sang trái — điểm mù tự nhiên ở góc thấp bên phải phía trước. Ngựa chưa được huấn luyện chiến đấu — tai dựng nhưng không căng, không có phản xạ với tiếng động bất ngờ.
Thông tin. Chỉ là thông tin. Hắn không biết mình sẽ dùng làm gì nhưng não Kenji thu thập theo bản năng.
Người samurai sắp nhìn về phía hắn.
Sōma cúi đầu.
Đúng lúc — trước khi ánh mắt kia chạm tới. Không sớm hơn, không muộn hơn. Hắn nhìn xuống bùn dưới bàn tay mình và giữ nguyên tư thế cho đến khi tiếng vó ngựa đi xa hẳn.
Khi hắn ngẩng lên, con đường đã trống.
Hai người nông dân bên cạnh đã trở lại làm việc, không nhìn hắn. Họ không để ý rằng đứa trẻ này đã cúi đầu vì tính toán thay vì sợ hãi. Sự khác biệt không nhìn thấy được từ bên ngoài.
Sōma đứng dậy, phủi bùn khỏi đầu gối, và bắt đầu đi về nhà.
---
Cha đang ngồi vá lại cán cuốc gãy khi Sōma bước vào.
Tsuchiya Hiroshi ngẩng lên nhìn mặt con trai — vết bầm đang hình thành ở gò má, môi sưng nhẹ — rồi nhìn xuống lại. Không hỏi. Chỉ đứng dậy, vào trong, ra với một mảnh vải thô nhúng nước lạnh.
Đưa cho Sōma. Ngồi xuống tiếp tục vá cuốc.
Sōma ngồi đối diện cha, áp vải lạnh lên má, và quan sát.
Tsuchiya Hiroshi bốn mươi tuổi nhưng trông già hơn một thập kỷ — lưng hơi còng từ nhiều năm cúi trên ruộng, bàn tay chai và nứt nẻ, tóc đã điểm bạc ở thái dương. Hắn đang vá cuốc với sự tập trung hoàn toàn — không phải vì công việc khó, mà vì đây là thứ hắn có thể kiểm soát được.
Kenji nhìn người đàn ông này và nhận ra điều làm hắn khó chịu hơn vết thương trên mặt: cha hắn không tức giận. Không có tức giận nào cả — không tức giận với đám con nhà Fujiwara, không tức giận với hệ thống cho phép điều đó xảy ra, không tức giận với bản thân vì không thể làm gì. Chỉ là sự chấp nhận hoàn toàn và im lặng — như nước đã tìm được mực ngang của nó sau nhiều năm và không còn muốn chảy nữa.
Người đàn ông này đã bỏ cuộc từ lâu. Và điều đáng sợ nhất là hắn không biết mình đã bỏ cuộc.
Họ ăn tối trong im lặng. Cơm và canh rau đơn giản. Hiroshi múc phần nhiều hơn vào bát con trai mà không nói gì.
---
Đêm xuống.
Sōma nằm trên tấm chiếu mỏng, nhìn lên mái tranh tối trong khi cha ngủ ở góc phòng bên kia. Bên ngoài, tiếng côn trùng. Tiếng gió qua đám lúa. Tiếng làng xóm đang chìm vào giấc ngủ sau một ngày làm việc.
Hai tầng ký ức giờ đã không còn va chạm nhau — đang dần sắp xếp lại thành một thứ gì đó thống nhất hơn. Không phải Kenji Nishimura. Không hẳn là Tsuchiya Sōma. Một thứ gì đó ở giữa, đang tìm ra ranh giới của chính mình.
Hắn nhẩm lại những gì mình có.
Kiến thức của một kỹ sư cơ học ba mươi lăm tuổi — vật lý ứng dụng, biomechanics, vật liệu học, đủ toán để tính toán trong đầu, đủ sinh lý học để hiểu cơ thể người vận hành như thế nào. Ngôn ngữ — hắn đang nghĩ bằng tiếng Nhật của thế kỷ hai mươi nhưng cơ thể này lớn lên với tiếng Nhật thế kỷ mười sáu, hai thứ đang tự hòa với nhau theo cách hắn không giải thích được. Sức khỏe bình thường — không có bệnh, không có dị tật, không có thiên phú đặc biệt. Tám tuổi — thời gian là thứ duy nhất hắn có nhiều.
Và không có gì khác.
Không có thân phận. Không có quyền. Không có thầy. Không có vũ khí. Không có con đường chính thức nào dẫn từ chỗ hắn đang đứng đến thứ hắn vừa nhận ra hắn muốn.
Thứ gì hắn muốn?
Hắn nhìn lại hình ảnh người samurai trên ngựa — cách người làng cúi đầu không kịp suy nghĩ. Nhìn lại cha hắn với cán cuốc gãy và sự chấp nhận không tên. Nhìn lại đám trẻ con họ Fujiwara cười khi hắn nằm xuống bùn.
Hệ thống này vận hành bằng sự chấp nhận của những người như cha. Không phải bằng cảm xúc — chỉ là quan sát lạnh. Daimyo có quyền vì samurai phục tùng. Samurai có quyền vì nông dân cúi đầu. Clan ninja có độc quyền vì không ai khác biết cách làm những gì họ làm. Toàn bộ hệ thống đứng vững trên một giả định duy nhất: rằng vị trí xuất thân quyết định giới hạn của một người.
Giả định đó sai.
Không phải sai về mặt đạo đức — mặc dù có thể như vậy. Mà sai về mặt kỹ thuật. Kỹ thuật ninja không phải phép màu truyền trong máu. Đó là vật lý được luyện tập. Đó là hóa học được ứng dụng. Đó là tâm lý học được khai thác. Những thứ đó có thể học được — nếu biết nguyên lý đằng sau.
Và hắn biết nguyên lý.
Sōma nhắm mắt lại.
Không có lời thề. Không có khoảnh khắc anh hùng. Chỉ là một kỹ sư quen với việc nhìn vào một bài toán phức tạp và bắt đầu từ bước đầu tiên — không phải vì bước cuối đã rõ, mà vì đứng im không phải là lựa chọn có thể chấp nhận được.
Hắn ngủ.
Truyện bắt đầu.
— Hết Chương 1 —